Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

Duyên tội

Dẫn tử

Ngày 25 tháng 8 năm 2007, 3h sáng, tại thời điểm cơn bão đang cuồng mãnh nhất, mưa trút xuống như vòng xoáy khổng lồ trên biển cơ hồ muốn cuốn phăng cái trấn nhỏ ở miền Tây Nam nước Áo, tiếng sấm rầm rì đùng đục như bị bóp nghẹt vang dội trong các tầng mây, chớp nhá lên, vẽ ra một cột sáng ngoằng nguệch lạnh lẽo phá tan bầu trời đêm đen như mực, soi rõ cây cối bị phá nát giữa cơn bão cuồng bạo trong đêm. Tiếng sấm đinh tai không ngừng cùng với mưa to khuynh đảo khắp nơi tạo nên mớ âm thanh hỗn tạp dọa người.

Đàm Tiểu Thanh cùng cảnh sát địa phương và 2 gã thủ hạ tháp tùng khẩn cấp tìm một điểm đột kích trên hành lang của quán trọ nhỏ, tiếng sấm chớp bên ngoài giúp che giấu tiếng bước chân vốn đã khe khẽ của bọn họ, toàn cảnh giống như những con sóng đen tối từ các mặt cùng nhau tràn vào.

Mục tiêu là căn phòng số 602, bên trong chính là tên tội phạm mà hắn đã truy lùng suốt hai năm, thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê "Hắc Võng" ---- Cuồng Đồ !

Đêm nay cảnh cục nhận được tin mật báo, sau khi tổng kết phân tích hắn quyết định cấp tốc mai phục bắt người. Mạo hiểm bất chấp phong ba bão táp đuổi đến nơi này, từ gian phòng truyền đến mùi máu tanh khiến cho cái mũi nhạy cảm của hắn hơi ngứa ngứa, đúng vậy, hắn ngửi được mùi của Cuồng Đồ, tựa như chó săn ngửi được mùi sói đói rình mò trong bóng đêm vồ bắt lũ dê non.
Còn một phút nữa đến giờ hành động, Đàm Tiểu Thanh dính chặt vào phiến cửa sổ, liếc nhìn bầu trời đen sẫm bên ngoài, trong lòng thầm mắng chửi cơn mưa chết tiệt làm ảnh hưởng đến hành động vây bắt của bọn hắn.

Thời điểm này lẽ ra hắn nên ngồi trong phòng làm việc uống ca phê thơm thơm nóng nóng xem tài liệu, tiếp tục lên kế hoạch đem bọn Hắc Võng triệt để nghiền nát, chứ không phải như bây giờ vội vàng hấp tấp chạy đến nơi này bắt người. Đều tại cơn mưa chết tiệt, tập kích chết tiệt, Cuồng Đồ chết tiệt.

Cuồng Đồ và Đàm Tiểu Thanh, giống nhau đều đến từ Châu Á, người này là cao thủ bắn tỉa, chuyên gia tác chiến trên nhiều loại địa hình như thành thị nhiều nhà cao tầng cho đến rừng núi cây cối rậm rạp, hay cao nguyên rộng lớn trống trải, cũng là chuyên gia về thuốc nổ. Nhưng điều khiến Đàm Tiểu Thanh kinh ngạc nhất là cho tới bây giờ cũng chưa từng có ai nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn, hai năm truy lùng cũng xem như là mới nhìn sơ sơ qua bóng lưng hắn được vài lần. Có người nói, hắn là một gã thanh niên điên cuồng biến thái mặt mũi bợt bạt; cũng có kẻ nói hắn là một tên đàn ông mặt hung mày tợn; lại có người nói hắn là người nho nhã, lịch sự; chính là, Đàm Tiểu Thanh đến giờ đều là bất tiết nhất cố (một chút cũng không quan tâm). Y không quan tâm hắn lớn lên thành cái bộ dạng gì, y chỉ muốn bắt được người mà thôi.

Dừng lại những suy nghĩ, một lần nữa nhẩm lại từng bước kế hoạch lần này. Lần hành động này, cùng hắn kề vai tác chiến chỉ có chín người, hắn tuyệt đối không cho rằng với 6 tầng lầu của khách sạn nhỏ bé này có khả năng vây khốn Cuồng Đồ. Nhưng cảm giác hưng phấn mỗi lần cùng Cuồng Đồ giao chiến khiến hắn nôn nóng khó kiềm lòng, máu nóng sôi trào, thần kinh căng chặt, tựa như khí thế hung mãnh cuồng bạo của cơn bão ngoài kia. Gắt gao nhìn chằm chặp căn phòng 602, tất cả cùng hướng cảnh sát trưởng chờ thủ lệnh.

Cùng lúc đó.

Một bên cửa sổ phòng 602 mở ra phân nửa, nước mưa hệt như viên đạn ..ba...ba.. tạt vào thảm trải sàn bằng lông cừu, khiến cho căn phòng vốn không có ánh đèn càng thêm âm u lạnh lẽo.

Một gã thanh niên nam tử ngồi giữa nhà, thâm trầm cuối đầu nhìn ngắm tấm thảm đã thấm ướt dưới chân, một tia chớp ngoài cửa sổ nhoáng lên, chiếu ra đường nét tuấn lãng một bên gò má, khuôn mặt bợt bạt như một pho tượng không có sức sống.

Lẫn trong tiếng sấm ầm ầm là một hỗn hợp âm thanh bát nháo không hài hòa ..tích..tách..bộp..bộp.. báo hiệu trời đã hừng đông. Tay của y chậm chạp nâng lên, bấm mở tivi. Ánh sáng từ đó hắt lên lồng ngực rắn rỏi quấn đầy những băng vải đẫm máu tươi. Hô hấp phập phồng không theo quy luật, yếu ớt.

"Thông báo tin khẩn cấp." Giọng phát thanh viên trên truyền hình đột nhiên thay đổi ngữ điệu: "01:30 rạng sáng hôm nay, ông trùm băng đảng mafia địa phương Jani được phát hiện đã bị bắn chết ngay trong phòng ngủ tại nhà riêng."

Nghe được cái tên này, đôi mắt đờ đẫn hơi hơi chớp động, ngoài cửa sổ mưa mỗi lúc một thêm to, phát thanh viên đài tin tức tiếp tục phát biểu: " Vị trùm băng đảng đồng tính này chết trong tình trạng lõa thể, nguyên nhân tử vong được nhận định là do một vết đạn xuyên qua não từ sau gáy. Theo kết quả điều tra sơ bộ từ phía cảnh sát..."

Màn hình tivi đột nhiên lóe lên một cái, sau đó không còn tín hiệu. Hắn ném điều khiển xuống đất, ngẩng đầu nhìn từng tia sấm chớp đang nhá trên trần nhà. Đôi mắt trống rỗng biểu thị cỗ thân thể này dường như đã mất đi linh hồn, đôi con ngươi cũng đã vô pháp lộ ra biểu tình gì nữa. Một giây kế tiếp, khuôn mặt đờ đẫn đột nhiên thoáng lên vẻ cảnh giác, con ngươi đen nháy chuyển hướng đến cửa phòng, đồng thời tay y nhẹ nhàng cầm lên khẩu súng vẫn luôn đặt trên bụng từ lâu.

Ngoài hành lang, Đàm Tiểu Thanh vung tay ra hiệu viên cảnh sát đối diện cẩn thận vào vị trí bọc sườn, lại quay đầu với người phía sau gật một cái, người hai bên nhanh chóng chạy đến cửa phòng bên cạnh, một cảnh viên được trang bị đầy đủ sẵn sàng tập kích bất ngờ, vận khí nâng chân mang giày đen chuyên dụng, sung mãn tinh lực chuẩn bị một cước đạp bay cửa. Vừa lúc, bị Đàm Tiểu Thanh đang đứng bên cạnh dùng một tay giữ chặt..

Cái này . . tên Châu Á gầy như cái cây này làm thế nào lại có khí lực lớn như kia?? Hắn kinh ngạc nhìn Tiểu Thanh. .

Hết thảy tất cả cùng nhau ngừng thở . . Trong nháy mắt Đàm Tiểu Thanh liền dính chặt vào tường, tựa hồ nghe thấy bên trong có động tĩnh. Để đảm bảo đợt này bắt người được suôn sẻ thuận lợi, hắn quyết tâm không bỏ qua bất cứ điểm nghi vấn nào. Ra hiệu cho mọi người khoan hành động, Tiểu Thanh vô thanh vô tức dán mình lên cửa phòng, loáng thoáng nghe được một giọng hát, vừa có vẻ thê lương lại vừa buồn bực. .

Tiếng ca đứt đoạn như có như không, thậm chí có khúc còn bị lạc điệu, nhưng thanh âm bài hát ai oán khiến cho Tiểu Thanh nghĩ đến sự bi ai thống khổ của con tim tan nát, của tâm hồn chết tàn. Vì thế, tại thời điểm dầu sôi lửa bỏng, hắn lại bị giọng ca dẫn dụ làm cho mơ hồ.

Vị cảnh sát phục ở vị trí đối diện có chút sốt ruột, huơ tay vẫy vẫy gợi sự chú ý. Đàm Tiểu Thanh trong lòng thầm chửi một câu "Bà nó", cư nhiên lại bị lây cái tâm tình của tên Hung Đồ này. Khoát khoát tay, xoay người lặng lẽ lui về sau mấy bước, ngẩng đầu nhìn đèn treo phía trên, khom gối lấy đà, không một tiếng động trực tiếp nhảy lên bám vào chùm đèn. Mọi người nhìn đến mục trừng khẩu ngốc, còn hắn đã sớm cảnh giác, làm ra tín hiệu năm giây sau sẽ đột kích vào.

5 …. 4 ……. 3 …… 2 …… 1..

Chớp nhá lên, cửa phòng lập tức bị đá văng ra, sấm to, chớp giựt, tiếng thét gào trong nháy mắt tràn ngập căn phòng, bốn tên cảnh sát đồng phục hắc sắc như thủy triều tràn vào phòng, súng ống hỏa lực từ mọi phía đồng loạt khai hỏa tấn công.

Bình hoa rẻ tiền trên bàn nổ tung vang lên âm thanh thanh thúy, vết đạn phập phập găm trên tường thành một hàng dài như hiệu ứng domino đẹp mắt. Chỉ trong chớp mắt, Đàm Tiểu Thanh như một con mèo linh hoạt phóng vào giữa phòng ! Nháy mắt phát hiện Cuồng Đồ đang ngồi trên cái giường trong góc phòng, bên cạnh là một đống bom hẹn giờ nhiều đến độ đếm không xuể, mặt trên đồng hồ đang chớp mấy con số đỏ đỏ rõ ràng…

00:06         00:05

"Rúttt" Đàm Tiểu Thanh hét lớn một tiếng, liền sau đó túm ngay một gã cảnh viên gần hắn nhất lao về phía cửa sổ, ba gã khác cũng theo đó phi ra ngoài. Không chờ bọn họ tiếp đất, tiếng gầm vang cùng khí lãng nóng rực ập tới, bốn người xốc nhau lên gắng gượng chạy ra xa, dặt dẹo chật vật ngã sấp xuống đất. .

"Mẹ kiếp! Chuyện quái gì xảy ra thế này? Chú mày làm thế nào biết được đấy là bom thật hả?" Tên người Áo hung hăng quẳng cái nón tả tơi của hắn xuống đất, đoạn nắm lấy cổ áo Đàm Tiểu Thanh. .

Đàm Tiểu Thanh cũng chẳng buồn giải thích, trực tiếp hất tay hắn ra, mắt vẫn nhìn chằm chặp căn phòng đang hừng hực lửa kia. Hắn không rõ phải giải thích cái kia là do linh cảm nhất thời hay là tại thời điểm nghe thấy tiếng hát ai oán nọ, đã mơ hồ cảm giác được ý định muốn củng bọn họ đồng quy vu tận của Cuồng Đồ.

Tự vẫn? Tại sao?

Những người sống gần đó đội mưa chạy đến hiện trường vụ nổ, tiếng chửi rủa, tiếng gào khóc vang lên không dứt. Những âm thanh này dần dần như vang đến từ thế giới khác, trong tai Đàm Tiểu Thanh chỉ còn lại sự trống trải. Hắn hồi tưởng lại lần đầu tiên cùng Cuồng Đồ mặt đối mặt, đôi mắt xanh đen, khóe miệng nhếch cao, ngạo nghễ tựa như đấng chúa trời trên cao chán ghét nhìn xuống nhân loại của hắn. .

"Đàm trưởng quan, Đàm trưởng quan?"

Cấp dưới hắn mang theo từ Tổng bộ Hình cảnh Quốc Tế đang ra sức lay tỉnh hắn, vuốt nước mưa trên mặt xuống, quát to: "Gia tăng cảnh giới, lập tức xác nhận tình trạng thương vong." Hạ lệnh, liếc nhìn đồng hồ đeo tay xuyên qua màn mưa, vừa lúc mặt trên hiện lên thời gian ngày tháng.


05 : 12 : 25 ngày 25 tháng 8 năm 2007